Tình yêu quê hương đất nước trong Bức thư của thủ lĩnh da đỏ

Thứ tư , 04/05/2016, 15:16 GMT+7
     
Quê hương đất nước - chao ôi, những tiếng đó biết bao thân thương trìu mến đối với mỗi con người. Bởi lẽ quê hương đất nước là nơi ta cất tiếng khóc chào đời đầu tiên, nơi chôn nhau cắt rốn của ta, nơi ta lớn lên và trưởng thành, nơi cùng sẽ âu yếm đón nhận ta khi ta giã từ cuộc sống để trở lại lòng Đất Mẹ.

Đối với người da đỏ cũng vậy. Đẵ hàng ngàn năm nay, tổ tiên họ sinh cơ lập nghiệp bên những dòng sông hiền hoà, trong những cánh rừng giàu có và tươi đẹp, hay trên những đồng cỏ ngát hương hoa. Họ sống hoà đồng với thiên nhiên, vui vầy cùng thiên nhiên. Thế rồi người da trắng xuất hiện. Bọn thực dân da trắng đã săn đuổi những người da đỏ, chiếm đất đai của họ, xua đuổi họ vào tận rừng sâu. Đất Mẹ thiêng liêng trở thành nơi cho bọn da trắng vắt kiệt màu mỡ đế kiếm lời, bầu không khí trong lành bị vấy bẩn bởi khói của các nhà máy, những dòng sông trong xanh hiền hoà bị vẩn đục bởi chất độc thải dò ra từ các nhà máy, những cánh rừng thơ mộng bị chặt phá, muông thú hiền lành dễ thương bị tàn sát không tiếc tay. Họ đau xót vô cùng nhưng không làm gì được bởi họ đã bị tước đoạt cái quyền quyết định về số phận của mảnh đất thân yêu. Nay, chỉ còn một phần nhỏ trong bao la đất đai của tổ tiên cùng dang có nguy cơ bị mất nốt bởi ý định ngông cuồng của bọn thực dân da trắng: mua đất cua người da đỏ.

Người da đỏ phải lên tiếng. Bức thư trả lời ý muốn mua đất của tổng thông Mĩ Phreng- Klin pi- ơ-xơ cua thủ lĩnh da đỏ Xi át-tơn là tiếng nói hùng hồn và danh chép về tình yêu quê hương đất nước thiết tha sâu nặng của người da đỏ. Mỗi dòng thư đều thám dầm phững tình cồm thân thương trìu mến dành cho quê hương đất nước.

Quê hương đất nước đối với người da đỏ thật thiêng liêng. Mỗi tấc đất của tố tiên vả vạn vật trên mảnh đất ấy đều hằn sâu trong kí ức họ:

Đối với đồng bào tôi, mỗi tấc đất là thiêng liêng, mỗi bờ cát, mỗi hạt sương long lanh trong những cánh rừng rậm rạp, mỗi bãi đất hoang và tiếng thì thầm của côn trùng là những điều thiêng Hồng trong ký ức và  tín nghiệm của dồng bào tôi. Những dòng nước chảy trong cây coi củng mang trong đó ký ức của người da đỏ.

Người da đỏ hiểu rất rõ vì sao đất đai của tổ tiên lại thiêng liêng đến thế, bởi nó chính là cuộc sống của họ, là một phần trong máu thịt cùa họ:

Bởi lẽ mảnh đất này là bà mẹ của người da dỏ. Chúng tôi là một phẩn cua mẹ và mẹ cũng là một phần của chúng tôi. Những bông hoa ngát hương là những người chị, người em của chúng tôi. Những mỏm đỏ, những vũng nước trên đồng cỏ, hơi ấm của chú ngựa con và cua con người, tất cả đều cùng chung một gia đình.

Tình yêu quê hương đất nước trong Bức thư của thủ lĩnh da đỏ

Tình yêu quê hương đất nước trong Bức thư của thủ lĩnh da đỏ

Hơn nữa, mảnh đất này còn là xương máu của tố tiên, làm sao họ có quyền lãng quên?

Dòng nước óng ánh, êm ả trôi dưới những dòng sông, con suối dâu chí là những giọt nước, mà còn là máu của tổ tiên chúng tôi.

Có lẽ bao nhiêu tình cảm yêu thương tru mến nhất người da đỏ đều dành cho mảnh đất thiêng liêng của cha ông họ. Không thì sao thủ lĩnh Xi-át-tơn lại khẳng định: Mảnh đất nay là bà mẹ cùa người da đỏ. Sự khẳng định ấy thể hiện sự gắn bó máu thịt với quê hương đất nước.

Yêu quê hương đất nước, người da đỏ gắn bó và yêu mến cả những vật bình dị, tầm thường nhất: từ những giọt sương, nhưng bông hoa ngát hương, một con suối, dòng sông, đến tiêng la cây lay động, tiếng vỗ cánh cua côn trùng, nhừng âm thanh êm ái của cơn gió thoảng qua, rồi cả bầu không khí trong lành xung quanh họ. Tinh yêu đất nước gắn liền với tình yêu thiên nhiên.

Càng yêu mến quê hương đất nước bao nhiêu, người da đỏ càng xót xa bấy nhiêu khi thấy quê hương đất nước bị giày xéo, tàn phá. Nhìn cảnh mỗi tấc đất của tố tiên bị giàng giật, huỷ hoại, lòng họ đau như cắt. Nỗi đau ấy biên thành lòng căm hận quân cướp nước. Dường như bao nhiêu căm hận đều trào ra ngòi bút kết án bọn thực dân da trắng của thủ linh Xi-át-tơn:

Và đây nữa, cách đôi xử tàn bạo của người da trắng doi với muông thú - những người hạn thân thiết mà người da đỏ yêu mến:

Tôi đã chứng kiến cả ngàn con trâu rừng bị chết dần chèt mòn trên những cánh đồng trơ trọi vì bị người da trăng bấn mối khi có đoàn tàu chạy qua.

Thủ lĩnh Xi-át-tơn thực sự phản nộ trước tội ác của bọn thực dân da trắng. ông chất vấn chúng:

Tôi là kẻ hoang dã, tôi không hiểu nổi tại sao một con ngựa sắt nhả khói lại quan trọng hơn nhiều con trâu rừng...

Và ông cảnh cáo chúng:

Con người là gì, nếu cuộc sống thiếu những con thú? Và nếu chung ra đi, thì con người cũng sẽ chết dần chết mòn vì nỗi buồn cò đơn về tinh thần, bới lẽ diều gì sẽ xảy ra đôi với con thú thì cũng chính xảy ra đối với con người. Mọi vật trên đời đều cỏ sự ràng buộc.

Bức thư của thủ lĩnh da đỏ kết thúc bằng lời khắng định: Ngài phải dạy con cháu ràng đất dưới chân chúng là nhưng nắm tro tàn cửa cha ông chúng tôi... Ngài phủi báo chung ràng đất dai giàu có được là do nhiều mạng sống của tộc chúng tôi bồi dấp nên... Đất là Mẹ. Những lời noi do như sự khắng định tình yêu vĩnh cửu mà họ dành cho quê hương đất nước.

Nguồn: Saigongame.com