Phân tích bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Thứ hai , 16/04/2018, 14:37 GMT+7
     
Bài thơ Việt Bắc được ra đời trong hoàn cảnh lịch sử khi miền Bắc được giải phóng và bắt tay vào xây dựng cuộc sống mới. Nỗi nhớ khi rời xa khu kháng chiến từng gắn bó, đã làm sôi sục tấm lòng của nhà Thơ. Và để nhớ về những kỷ của nhà thơ ở khu kháng chiến và đặt biệt là sự kiện lịch sử của những người kháng chiến từ miền núi trở về miền xuôi, Trung ương Đảng và Chính phủ rời chiến khu Việt Bắc trở về Hà Nội. Nhân sự kiện lịch sử ấy Tố Hữu sáng tác bài thơ Việt Bắc.

Bài thơ Việt Bắc là một bản tình ca, là khúc hát ân tình thủy chung của người cách mạng về cuộc kháng chiến và con người kháng chiến. Mà cội nguồn sâu xa là tình yêu quê hương đất nước, niềm tự hào về sức mạnh của nhân dân, đạo lý thủy chung, ân nghĩa của dân tộc Việt Nam.

Phân tích bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Việt Bắc là quê hương của cách mạng, tác giả đã vẽ lên được bức tranh muôn màu, kết hợp với những tình cảm khó phân li của các chiến sĩ với nhau. Bằng những hình ảnh vô cùng sinh động ở hai mươi câu thơ đầu của bài thơ. Tác giả đã gởi lên buổi chia tay giữa kẻ ở người đi với những kỉ niệm gắn bó không thể quên.

- Mình về mình có nhớ ta?

Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.

Mình về mình có nhớ không?

Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.

- Tiếng ai tha thiết bên cồn

Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi

Áo chàm đưa buổi phân ly

Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay...

- Mình đi, có nhớ những ngày

Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù?

Mình về, có nhớ chiến khu

Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?

Mình về, rừng núi nhớ ai

Trám bùi để rụng, măng mai để già

Mình đi, có nhớ những nhà

Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son

Mình về, còn nhớ núi non

Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh

Mình đi, mình có nhớ mình

Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?

Ở hai mươi câu thơ đầu này tác giả đã đưa những hình ảnh vô cùng quen thuộc ở chiến khu Việt Bắc để nói lên tâm trạng của chính mình. Lồng ghép những nỗi buồn da diết của kẻ ở người đi.

Mình đi, mình có nhớ mình

Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?

Thông qua hai câu thơ trên có thể thấy được tấm lòng của chính tác giả, bằng cái gọi than thương, quen thuộc “ mình “ đã làm người đọc cảm nhận được sự  gần gủi và quen thuộc biết bao phải không ạ.

Đoạn còn lại, tác giả đã gởi được nỗi nhớ của người ra đi đối với quê hương Việt Bắc và khí thế hào hùng của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến chống Pháp, vai trò của Đảng, của Bác, của Việt Bắc đối với dân và quân ta trong cuộc kháng chiến.

Bằng những hình ảnh đơn giản, từ ngữ mộc mạc, tác giả đã đi vào lòng người đọc bằng tình yêu quê hương đất nước. Và bài thơ mang đậm tính dân tộc, tiêu biểu cho phong cách thơ Tố Hữu.

 

Nguồn: Saigongame.com



phana tich bai tho viet bac cua to huu bai tho viet bac