Khoảng khắc trải nghiệm miền sông nước.

Thứ bảy , 04/04/2015, 04:26 GMT+7
     
Khoảng khắc trải nghiệm miền sông nước là một hành trình ngao du sơn thủy của miền sông nước. Nó mang lại bao nhiêu điều bổ ích. Về con người, về vùng đất nơi đây. Dưới đây là cuộc hành trình của lớp chúng tôi, và bao nhiêu cố gắng nỗ lực để có một thời gian học tập và tìm hiểu và cảm nhận của tôi về miền sông nước này.
   Miền Tây, nhắc đến miền Tây người  nghĩ ngay đến một vùng đất toàn những con sông, kênh rạch. Và tôi và các bạn có dịp được đến thăm quan và chiêm ngưỡng cảnh sắc nơi đây, nơi mà ngày xưa tôi chỉ được nhìn thấy nó trên truyền hình mà thôn lần này được tận mắt thấy, tham quan những nơi mà lúc trước tôi chỉ tưởng tưởng ra không ngờ nó lại đẹp và thú vị đến như vậy.
   Cuộc hành trình của chúng tôi được bắt đầu trong niềm vui, sự hứng khởi, phấn khích và thêm vào đó là sự tò mò, nhất là đối với những bạn lần đầu tiên đến với miền Tây. Chặng đường đi đến với Tiền Giang quả là không dễ dàng chút nào vì đây là lần đầu tiên chúng tôi cùng nhau đi xa như vậy và phương tiện là xe máy, chính vì như thế chúng tôi mới cảm thấy đây là nơi để chúng tôi khám phá mặc dù gặp vài sự cố về xe cộ nhưng không vì thế mà nó làm ngăn cản được chúng tôi đến với mảnh đất miền Tây ấy. Riêng tôi, tôi rất cảm ơn thầy Nguyễn Thanh Lợi thầy đã tổ chức cho chúng em một chuyến đi thật ý nghĩa như vậy nhờ chuyến đi của thầy đã giúp cho lớp em gắn kết với nhau hơn giúp cho lớp hiểu thêm về “ miền Tây sông nước” dù cho có vài thành viên của lớp đã không tham dự.
   Trải qua chặng đường hết sức mệt mỏi vì nắng gắt nhưng khi được nhìn ngắm con sông Tiền thì mọi sự mệt mỏi đã tan biến mà thay vào đó là sự thích thú, tò mò về nơi đây. Chuyến tham quan của chúng tôi bắt đầu từ đây.
   Tôi cùng thầy và các bạn bắt đầu đi đến những điểm tham quan mà chúng tôi đã lên kế hoạch trước đó. Điểm đến đầu tiên mà chúng tôi đến đó là Cồn Phụng, khi đi qua cầu Rạch Miễu một cảnh tượng hiện ra trước mắt mà tôi thấy được con sông Tiền rộng và dài. Điều làm tôi ấn tượng ở đây đó là cảnh tượng bát ngát của miền đồng bằng với ngút ngàn rặng dừa xanh nó làm cho tôi và các bạn đều quên đi sự mệt mỏi với khí hậu nắng gắt như vậy. Đây là lần đầu tôi được ngồi trên thuyền để di chuyển đến điểm tham quan nhìn dòng sông mênh mông như vậy cảm thấy thích thú vô cùng, khí hậu ở đây thật là thoải mái, khi đến nơi này tâm lý của tôi vô cùng thoải mái không phải suy nghĩ nhiều chuyện nữa cảm thấy thanh thản lắm. Dừa là một loại nguyên liệu không thể không nhắc tới khi nói đến vùng đất Bến Tre này rồi nhỉ?
Nói đến nét đặc sắc của trái cây nhiệt đới là nói đến trái dừa, và nhắc đến dừa là nhắc đến vùng đất phía Nam chân đất được bao quanh bởi từng rặng dừa xanh mướt, phủ bong mát lên từng nhánh sông.
Người ta vẫn gọi dừa là đặc sản Bến Tre như một lối nói thông thường, quen miệng, song thực chất, dừa có vị trí cao hơn thế trong nền ẩm thực của vùng đất phía Nam sông nước này. Ở đây dừa không chỉ là loại nguyên liệu thơm ngon, dồi dào, hay món hàng xuất khẩu có giá trị cao, nó đã đi vào đời sống Bến Tre như một điều thiết yếu hết sức tự nhiên. Không có nơi nào mà dừa chiếm vị trí độc tôn trong đời sống sinh hoạt nói chung và văn hóa ẩm thực nói riêng như Bến Tre, từ thân tới lá, từ hao tới que đều cung cấp nguyên liệu quý giá để ra đời những món ăn thơm ngon, độc đáo.
Dừa Bến Tre đa dạng về chủng loại, riêng giống dừa xiêm đã có xiêm đỏ, xiêm vàng, xiêm xanh, xiêm lửa,… đặc biệt là dừa sáp đặt ruột, béo ngậy như kem. Ảnh hưởng của dừa đến ẩm thực Bến Tre còn phải kể đến hệ thống thủy hải sản sản sinh dưới những mương rạch của rừng dừa: cá bống dừa, cua, tôm càng xanh, tép, hến,… kết hợp vô cùng ăn ý với vị ngọt ngọt bùi bùi của loại trái cây vàng miền nhiệt đới này, tạo nên nét đặc sắc và sự phối hợp hài hòa giữa từng nguyên liệu trong ẩm thực Bến Tre.
   Ở đây tôi bắt gặp mọi thứ đều xuất phát từ dừa, người dân ở đây họ thật thông minh và cần cù họ đã biết tận dụng tất cả các bộ phận của cây dừa để làm thực phẩm như: kẹo dừa, nước dừa, xác dừa người ta để chế biến một số món ăn hết sức độc đáo…. Đặc biệt chúng tôi được thưởng thức kẹo dừa ngay tại lò làm kẹo dừa. Không những được thưởng thức kẹo dừa ngay tại lò mà chúng tôi còn được đưa đến ngôi nhà đồ lưu niệm mà mỗi khi du khách đến đều có thể chọn cho  mình mỗi món quà về làm kỷ niệm và cho gia đình, bạn bè đó là những chiếc túi xách, móc chìa khóa, ấm trà, ly……tất cả những thứ vô cùng dáng yêu này đều làm từ dừa đó các bạn à thật thú vị đúng không? Mọi người ai cũng tranh thủ chọn cho mình những món đồ thật đáng yêu và tôi cũng vây.
   Chúng tôi còn được chị hướng dẫn vui tính thuyết minh cho chúng tôi hiểu về ông đạo Dừa dù cho ông đạo Dừa không còn hấp dẫn như xưa khi mà chúng tôi được thầy kể nhưng nó vẫn khiến cho tôi thích thú khi nghe và tận mắt thấy. Đạo dừa là một hiện tượng tín ngưỡng từng được chính quyền chế độ cũ liệt vào hàng tôn giáo “kì dị” trước năm 1975. Người sang lập ra Đạo Dừa là ông Nguyễn Thành Nam. Đạo Dừa là một nét văn hóa lạ trong tâm thức người đồng bằng, đặc biệt là người dân xứ cù lao này.
   Cả lớp cũng hết sức may mắn khi được đến tham quan ngôi nhà cổ tại Phú Khiết với tuổi đời hàng trăm năm tuổ và được truyền từ đời này sang đời khác, khi được bước vào ngôi nhà cổ này tôi cảm nhận được cái gì đó thiêng liêng, một cảm giác rất lạ. Được tận mắt thấy những vật dụng  từ xa xưa tuổi đời của nó cũng gắn với tuổi đời của ngôi nhà này đến nay chúng vẫn không hề thay đổi và đây cũng là nơi mà các đoàn phim vẫn thường ghé để làm phim.
   Kết thúc điểm tham quan thứ 2 này lúc này trời cũng đã tối và các bạn cũng đã khá mệt,chúng tôi cùng nhau chuẩn bị bữa tối tại nhà của 1 người bạn cùng lớp. Ở đây, chúng tôi được ba mẹ bạn tiếp đón rất chu đáo cùng nhau ăn bữa cơm thân mật sau một ngày vất vả.Chúng tôi thức dậy khá sớm để cùng nhau di chuyển  một điểm tham quan hết sức thú vị đó là Chợ nổi Cái Bè- Tiền Giang, dù đến hơi muộn chợ không còn tấp nập buôn bán nhiều nhưng nghe thầy kể lại thì tôi có thể hình dung được chợ ở trên sông là như thế nào? Khung cảnh thật mát mẻ chúng tôi được chú lài tàu đưa đi tham quan một vòng quanh Chợ nổi và chúng tôi vẫn không quên chụp lại những bức ảnh làm kỷ niệm ở nơi này.
   Tiếp đến chúng tôi được tham quan vườn trái cây, tôi nghĩ các bạn ai cũng thích thú với điểm du lịch này ở đây không phong phú nhiều loại trái cây nhưng cây nào cấy ấy đều trĩu quả, chúng tôi còn được ăn thử các loại trái cây và còn được nghe các nghệ nhân trình diễn “ Đờn ca tài tử” một loại hình nghệ thuật được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể. Chúng tôi may mắn được nghe các nghệ nhân trình diễn những điệu hò, câu hát thật đặc sắc từ đó đã giúp cho tôi và các bạn hiểu thêm về loại hình nghệ thuật của Việt Nam.
   Kết thúc chuyến tham quan của chúng tôi là tại Trại rắn Đồng Tâm ở Tiền Giang, vào đây mọi người vô cùng thích thú riêng tôi tôi thấy rất thú vị được tận mắt nhìn thấy những chú rắn, trong tôi có chút gì đó sợ vì những loài rắn này chúng rất độc và được nhốt vào những chiếc lồng rất kiên cố và thú vị hơn cả tôi được ôm chú trăn cũng khá to lúc đầu có vẻ rất sợ nó vì chưa bao giờ tôi được gần nó đến như vậy lúc trước tôi chỉ được nhìn thấy nó trên tivi mà thôi, chắc đây sẽ là kỷ niệm tôi không bao giờ quên được. Trại rắn ở đây khá lớn không những có các loài rắn ,à còn có thêm các loài động vật khác như: gấu, nhím, cá sấu, ngựa, đà điểu…… còn rất nhiều. Sau khi đi tham quan một vòng thì chúng tôi được vào bên trong một ngôi nhà để xemmootj đoạn phim dài khoảng 20 phút nói về các loài rắn nguồn gốc hình thành của chúng, tác hại và những biện pháp phòng chống chúng khi có điều không may xảy ra.
   Sau 2 ngày được trải nghiệm tại vùng sông nước miền Tây về lại với đất Sài Gòn để tiếp tục học tập, về lại Sài Gòn tôi lại nhớ lại những ngày ở Tiền Giang và trong tôi vẫn còn chút luyến tiếc không muốn rời, mong muốn một lần nữa lại quay lại với mảnh đất miền Tây này. Không gian, mọi thứ  ở nơi đây thật yên tĩnh, con người ở đây thật thân thiện nhiệt tình, chúng tôi là những người từ nơi khác đến nhưng những người dân ở xứ miền Tây này lại tiếp đón chúng tôi rất chu đáo với nụ cười niềm nở, thân thiện tôi thật sự thấy ấm áp và nơi nơi này giống như là nhà mình vậy, không như ở thành phố cuộc sống tấp nập, bon chen xô đẩy của mọi người, trong tôi vẫn còn nguyên vẹn cảm xúc khi còn ở đó. Qua chuyến đi này giúp cho tôi hiểu thêm rất nhiều về văn hóa, đời sống của người dân nơi đây những cảm xúc buồn có vui có, giận hờn cũng có nhưng nó thật vui phải không các bạn? và cũng  chính vì điều đó đã giúp tôi trưởng thành lên rất nhiều tự mình trải nghiệm những thứ mà mình chưa biết, học hỏi thêm nhiều điều mới và nó sẽ giúp cho tôi rất nhiều cho công việc học tập của mình sau này. Và đặc biệt chính nhờ nó đã giúp tôi có cảm hứng để viết lên bài viết này. Một lần nữa em xin chân thành cảm ơn thầy Nguyễn Thanh Lợi giáo viên bộ môn Văn hóa dân gian đã tạo cơ hội cho em và các bạn có dịp được đến với mảnh đất Tiền Giang này được tận mắt chứng kiến và trải nghiệm những gì mà chúng em chưa được thấy, cảm ơn thầy rất nhiều và đây cũng là kỷ niêm em không bao giờ quên về mảnh đất miền Tây và cả thầy nữa.
Nguồn: saigongame.com



cam nhan ve mien song nuoc cam nhan ve nhan vat chung minh bai tho cam nhan bai tho