Chuyện về con chó, con mèo, con chuột, con rắn

Thứ hai , 19/03/2018, 12:19 GMT+7
     
Công Dã Trường ngày trước, sau thời gian dạy học, trở về làng an dương. Vì tuổi già thân bệnh, ông phải nuôi bốn con vật giúp việc trong nhà. Đó là chó, mèo, chuột và rắn. Ông đem long thương yêu và ra sức dạy dỗ chúng như dạy con người.

Thời gian sau, lương thực cũng cạn, không còn cách nào để nuôi dạy bốn con vật tinh khôn ấy nữa. Ông bèn giao nhiệm vụ kiếm ăn cho chúng. Chó thì đi kiếm thức ăn ở nhà giàu vào ban ngày. Ban đêm công việc đó do mèo đảm nhiệm. Còn chuột thì đêm ngày cứ tha hồ tìm đến những kho thóc của bọn địa chủ trong làng. Rắn thì cứ ra sức tìm kiếm những con vật ăn thịt được. Qua thời gian, ông Dã Trường rất nhờ cậy bốn con vật kia, chúng cũng ăn thức ăn như người vậy.

Chó, mèo, chuột, rắn

Chó, mèo, chuột, rắn

Đến một ngày kia, con rắn biết mình già sắp chết, vội thưa với chủ: “ Con chết chỉ còn lưu lại viên ngọc quý xin dâng thầy để thầy ngậm nó những lúc đói, lúc đau”.

Rắn qua đời, mỗi khi đau yếu, Dã Trường đem ngọc ra ngậm liền thấy khỏe, ngay cả khi đói, ngậm ngọc cũng thấy bụng dạ hết cồn cào. Dã Trường quý viên ngọc ấy vô hạn.

Hồi đó, vua bị đau nghe tin Công Dã Trường có ngọc quý, chưa nhiều thứ bệnh mới sai cận thần đến mượn, hứa sẽ trả lại ngay sau khi lành bệnh. Dã Trường sẵn long cho mượn. Vì long tham, bệnh hết đã lâu mà ngọc kia Vua cũng chẵng trả.

Thấy sự lừa dối của kẻ tự xưng vẫn là thiên tử. Thay trời trị dân, ông Dã Trường liền gọi ba con vật thân yêu lại, mà báo: “ Nay thầy bị mất ngọc về tay nhà vua, các con hãy tìm cách mà lấy lại”. Ba con vật vâng dạ và tối hôm đó ra đi.

Đêm khuya, chờ lúc nhà vua nham ngọc ngủ say, ba con vật lẽn vào cung. Chó có nhiệm vụ đứng canh người ngay cửa, chuột bò tới long sang, thò đuôi ráy mũi nhà vua. Nhột quá, Vua nhảy mũi một cái tức ngọc quý văng ra ngoài, mèo chờ sẵn, ngậm lấy phóng ngay.

Cả ba con vật ra khỏi thành, qua một con song để trở về. Con chó bản tính lý lắc, bèm dành ngậm ngọc. Bơi đến giữa song, chó bị con le le cắn đuôi. Chó vội la inh ỏi, ngọc rơi tỏm xuống đáy sông. Qua đến bờ, biết chuyện, mèo phần giận chó, phần sợ trở về không có ngọc cho thầy, mới tự mình lội xuống sông, đem lời dọa nạt le le, mà rằng: “ Chúng bay phải tìm ngọc gấp cho tao đem về dâng thầy, không thì tao cắn cả họ nhà le le chúng bay, không tha một mống nào”. Sợ quá le le ra sức lặn tìm. Mãi một hồi lâu, le le mới đem ngọc trả lại cho mèo.

Trời sang hẵn khi cả ba chó, mèo, chuột về tới nhà. Ông Dã Trường có lời quở về sự chậm trễ. Chuột vốn lạnh miệng lì láu kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Nghe xong ông Dã Trường mở phiên tòa xét xử: Mèo và chuột, vừa khôn ngoan, vừa có công nên khen thưởng, còn chó vì dại dột nên phải bị phạt cho ăn phân người.

Ngày nay, chó vẫn còn phải ăn nhơ…

Nguồn: saigongame.com



cho meo chuot ran truyen cuoi