Chuyển văn bản Bức thư của thủ lĩnh da dỏ thành một văn bản tự sự

Thứ tư , 04/05/2016, 14:19 GMT+7
     
Thủ lĩnh Xi-át-tơn rít lên. Dường như bao nhiêu nỗi bực bội, căm uất trong lòng ông tích tụ lại nay mới có dịp bùng lên. Ông giậm chân, giậm tay, đập bàn đập ghế như thể tống thông Mĩ Phreng-klin pi-ơ-xo' đang ở trước mặt ông.

- Thưa ngài! Ngài có thư ạ!

Chàng thanh niên da đỏ có mái tóc xoăn và đôi mắt sáng,, kính cẩn đưa cho thủ lĩnh của mình một bức thư.

Thủ lĩnh Xi- át- tơn hỏi:

- Thư của ai vậy?

- Thưa ngài, của tổng thống Mĩ Phreng-klin pi-ơ-xơ ạ! Chàng thanh niên đáp

- Hừ, đồ tham vọng bỉ ổi! Làm sao ta có thể bán đất đai của tổ tiên cho chúng được!

Thủ lĩnh Xi-át-tơn rít lên. Dường như bao nhiêu nỗi bực bội, căm uất trong lòng ông tích tụ lại nay mới có dịp bùng lên. Ông giậm chân, giậm tay, đập bàn đập ghế như thể tống thông Mĩ Phreng-klin pi-ơ-xo' đang ở trước mặt ông.

- Thưa ngài, ngài có trả lời thư không ạ?

Chàng thanh niên rụt rè hỏi:

- Ta sẽ viết thư trả lời hắn. Ta phải dạy cho hắn một bài học.

Rồi thủ lĩnh bảo chàng thanh niên:

- Đem giấy bút lại đây cho ta!

Viết gì nhỉ? Thủ lĩnh tự hỏi mình. Trong óc ông hiện lên hình ảnh nhiều năm về trước. Lúc bấy giờ, ông còn là một chàng trai. Cả bộ lạc của ông đang sống yên bình giữa thiên nhiên tươi đẹp và thoáng đãng. Những buổi ban mai, chàng thanh niên Xi-át-tơn say mê ngắm những hạt sương long lanh đọng trên lá, ngọn cỏ. Xi-iU tơn cùng bạn bò en bai., nháy múa trên đất mẹ.

Kí ức sông lại, và thủ lĩnh Xi-át-tơn đặt bút viết những dòng đầu tiên trong bức thư trả lời tổng thống Mĩ:

...Đôi với đồng bào tôi, mỗi tấc đất là thiêng liêng, mỗi lá thông óng ánh, mỗi bờ cát, mỗi hạt sương long lanh trong những cánh rừng rậm rạp, mỗi bãi đất hoang và tiếng thì thầm của côn trùng là những diều thiêng liêng trong kí ức...

Thủ lĩnh Xi-át-tơn không thể hiếu nổi tại sao người da trắng khi chết đi lại mong được lên thiên đàng, dạo chơi giữa các vì sao và quên đi đất nước họ sinh ra. Còn người da đỏ của ông lại mong trở về đất mẹ.

Ông viết tiếp:

...Còn chúng tôi, chúng tôi chẳng thể quên được mảnh đất tươi đẹp này. Bởi lẽ mảnh đất này là bà mẹ của người da đỏ. Chúng tôi là một phần của mẹ và mẹ củng là một phần của chúng tôi. Những bông hoa ngát hương là người chị, người em của chúng tôi. Những mỏm đá, những vũng nước trển đồng cỏ, hơi ấm của chú ngựa con và của con người, tất cả đều cùng chung một gia đình...

Chuyển văn bản Bức thư của thủ lĩnh da dỏ thành một văn bản tự sự

Chuyển văn bản Bức thư của thủ lĩnh da dỏ thành một văn bản tự sự

Trong kí ức của thủ lĩnh Xi-át tơn lại hiệp về cái ngày mà người da trắng xuât hiện. Họ lăm lăm những cái cmg dài khạc ra lửa (Hồi đó người da đỏ chưa biết đó là súng). Họ rượt theo đồng bào của ông đến tận con sông lớn đầu nguồn. Hàng ngàn người đã ngã xuổng trước những cái ống quái ác khạc lửa. Máu họ nhuộm đỏ dòng sông. Nỗi căm hận trong ông trào lên ngọn bút:

Dòng nước óng ánh, êm ả trôi dưới những dòng sông, con suối đâu chí là những giọt nước, mà còn là máu của. tổ tiên chúng tôi.

Thủ lĩnh Xi-át tơn còn nhớ rất rõ, sau khi dã xua đuối những bộ tộc da đỏ vào tận rừng sâu, chiếm được đất dai của họ, điền mọc lên. Rồi những thành phố mọc lên. Rói nhưng nhà máy mọc lên. Khói của các ống khói đen òm nhả ra lan cả bầu trời. Rồi bụi bặm từ các nhà máy xi măng, nhừng công trường... tương như ngạt thở!

Không thể đế chúng làm vấy bẩn bầu không khí của ta. Thủ lĩnh bèn viết:

Không khí quả là quý giá đối với người da đỏ, bởi lẽ bầu không khí này là của. chung, cây côi, những con người và muông thú cùng nhau hít thở. Người da tráng củng cùng chia sẻ hít thở bầu không khí đó. Nhưng hình như người da trắng chẳng đề ý gi đến nó.

Bọn da trắng thật là tàn ác! Quân dã man! Thủ lĩnh Xi— át-tơn gầm lên.

Ông nhớ lại cảnh ông đã tận mắt chứng kiến: Một con ngựa sắt nhả khói chạy qua đồng cỏ. Bọn lính da trắng trên con ngựa sắt đó trông thấy một đàn trâu rừng. Chúng nâng súng lên chĩa vào những con vật hiền lành, ngơ ngác. Những con vật đáng thương rú lên rồi ngã vật ra giãy giụa. Máu chảy lênh láng trên đồng cỏ. Bọn da trắng cười hô hố... Cả đàn trâu hàng triệu con giờ chỉ còn lại vài con nuôi trong công viên làm cảnh. Máu trong người thủ lĩnh Xi-át tơn sôi lên.

Ông viết tiếp:

... Tôi là kể hoang dã, tôi không hiểu tại sao một con ngựa sắt nhả khói lại quan trọng hơn nhiều con trâu rừng... Con người là gì nếu cuộc sống thiếu những con thú Và nếu chúng ra đi thì con người củng chết dần, chét mòn vì nỗi buồn cô đơn về tinh thần, bởi lẽ điều gì đã xảy ra với con thú thì củng xảy ra với con người. Mọi vật trên đời đều có sự ràng buộc.

Phải gửi ngay lá thư này đến Pi-ơ-xơ, để hắn biết người da đỏ yêu đất đai, đất nước của mình biết nhương nào!

“Không hiểu đọc thư này, tay Pi-Ơ- xơ sẽ nghĩ như thế nào?”. Thủ lĩnh Xi-át-tơn nghĩ thầm. Và ông khẽ mỉm cười.

Nguồn: Saigongame.com